• Tầng 16, Tòa nhà ICON 4, 243A Đê La Thành, Quận Đống Đa, Hà Nội
  • (+84) 24 3736 8188
  • office@cscvietnam.com
In

Mái trường trong sương trắng

Bản Sim San của người Dao ở xã Y Tý (huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai) lọt thỏm giữa rừng núi trập trùng, quanh năm mây sương mịt mùng bủa vây. Cuộc sống lầm lũi trong đói nghèo, không điện, không nước sạch, không sóng điện thoại… 

Bản Sim San với 49 hộ người dân tộc Dao, sống trong những căn nhà trình tường (nhà đất) rải rác gần bờ suối vắng. Những dãy núi sừng sững dài dằng dặc như thành lũy ngăn cách bản với “thế giới văn minh”. Núi cao chọc trời, quây kín đến nỗi mây cũng chẳng “thoát” nổi, khiến ở đây quanh năm ẩm ướt, mù mịt. Khi Hà Nội lạnh cỡ 15 -16 độ C thì ở Sim San nhiệt độ đã… về 0, năm nào cũng có những đợt rừng cây đông cứng vì băng giá, tuyết bay mù trời.

Cuộc sống tách biệt, giao thông cách trở, thiếu thốn mọi bề, khiến đói nghèo và hủ tục trở thành điệp khúc triền miên.

Cô giáo Nguyễn Thị Hằng Nga – phụ trách điểm trường Sim San (thuộc trường Tiểu học số 2 của xã Y Tý) kể, hồi mới lặn lội vào từng nhà để vận động phụ huynh cho con tới trường, không ít lần các thầy cô giáo nhận được câu trả lời thẳng thừng: “Mày phải biết hút thuốc phiện, biết phát nương, biết may áo thì tao mới cho con đi học”.

Xác định phải kiên gan bám trụ mới có thể giúp bà con đổi đời, 6 thầy cô giáo ở điểm trường Sim San, cũng như biết bao giáo viên cắm bản vùng sâu vùng cao, đã chấp nhận cống hiến cả tuổi thanh xuân cho núi rừng. Hàng chục năm đằng đẵng sống xa gia đình, ngoài giờ lên lớp chỉ biết quanh quẩn nhà tranh, bếp củi, chống chọi với muỗi vắt, bọ chó, ruồi vàng…

Điểm trường Sim San

Trò chơi của lũ trẻ Sim San

Hàng ngày, cô giáo Hằng Nga và đồng nghiệp ở Sim San phải dắt học sinh lội suối đến trường

Giờ thể dục của học sinh Sim San

Vùng cao muôn sự đều thiếu, nhưng cái gì cần nhất? Hằng Nga đáp ngay: “Một cây cầu treo. Con suối chảy qua giữa bản, ngày thường hiền hòa thế, nhưng mưa xuống là nước dâng thác đổ ghê lắm. Ngày nào bọn em cũng phải dậy từ mờ sáng, dắt học sinh qua suối, chứ không dám để các em vượt suối một mình. Nhiều bữa nước lớn, lũ về cuồn cuộn, cô trò chỉ biết đứng cách bờ nhìn nhau, rồi đành cho các em nghỉ học.”